Tôi
đi góp nhặt cho đời
Gom
văn thơ lại kết lời yêu thương
Đêm
sầu rụng cánh “Hướng Dương”
Loài
hoa độc nhất tìm phương mặt trời
Quê
người cuộc sống thảnh thơi
Sao
tôi nhớ mãi suốt đời quê ta?
Nhớ
Hương nước mắm đậm đà
Nhớ
tình hải đảo nở hoa bốn mùa
Nhớ
Dinh Cậu, nhớ Đình, Chùa
Nhớ
trường trung học tuổi vừa biết yêu
Nhớ
mây vân cẩu buổi chiều
Nhớ
mùa xuân đến, cánh diều chơi vơi
Nhớ
đêm gỡ cá giũa trời
Nhớ
vườn tiêu chín, nhớ lời núi sông
Nhớ
về bến nước Dương Đông
Ngày
mai trở lại trăm lòng nở hoa..


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét