Cám ơn ai tình trong ý trắng
Và cảm thông hoa nắng Dương
Đông
Tôi đây chân thật một lòng
Đừng ai méo mó bẻ cong
ngôn từ…
Câu chuyện ấy nửa hư, nửa
thật
Mong góp vui với bậc đồng
hương
Ngờ đâu câu chuyện khó lường
Có người ngộ nhận “rắn,
lươn”,chung nhà
Câu chuyện thật tà tà xin
kể
Gia đình tôi năm rể , ba
trai
Tiểu thư tắm rửa then cài
Bọn tui ruộng rẫy thường
hay cởi trần
Lúc tắm suối, tắm sông, tắm
biển
Khi tắm mưa cái miệng la
to
Thương ơi.. “Lứa tuổi quạt
mo”
Ở trần trùi trụi, đứa to, đứa
gầy
Thế mới biết trên lưng có
xoáy
Lớn lên rồi lại lấy chồng
xa
Mấy mùa nở nhụy khai hoa
Thêm nường con gái cũng là
xoáy lưng
Tôi, dân Phú Quốc đặc trưng
như thế
Lời thiệt thà xin kể người
nghe
Đừng thêm hoa sói, hoa hòe
Đừng vo, đừng nắn, làm nhòe
ý thơ
Câu chuyện thực coi như chấm
dứt
Còn chuyện hư thêm bớt như
sau
Bãi trưa nắng đổ ào ào
Các nàng kiều nữ sợ màu da
ngâm
Đợi đến lúc… âm thầm tắm tối
Trăng lưỡi liềm bối rối ngẩn
ngơ
Chờ khi ngọn sóng xô bờ
Ông trăng lè lưỡi liếm lờ
lên lưng
Thế từ đấy trên lưng có xoáy
Tiếng đồn ra…chẳng mấy ai
tin
Nói cho vui đám, vui đình
Nói cho xôm tụ quê mình Dương
Đông
Nếu có thật lông nay đã rụng
Chớ còn đâu mà hỏi kỳ khôi!
Thơ vui tôi trả lời rồi
Kính xin qúy vị vãn hồi kỷ
cương.
Đừng méo mó văn chương tội
nghiệp
Để hồn thơ tiếp tục bay
cao
Nếu thương thì tặng cái
phao
Đừng tặng cục đá mà đau
lòng người.
Hoa Hướng Dương
San Jose, ngày 4-3-2005
Lời Trần Tình cho bài thơ Câu
Hỏi Kỳ Khôi

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét