Thứ Hai, 16 tháng 12, 2019

XUÂN BUỒN


Nhà anh ở cạnh một dòng sông
Buổi sáng bình minh nắng tỏa hồng
Chiều đến hoàng hôn khoe sắc tím
Đêm về lấp lánh thủy tinh trong

Nhà em thấp thoáng bóng hàng cau
Ngõ trước đong đưa mấy nhánh đào
Mỗi độ xuân về hoa chớm nở
Mai vàng rực rỡ phía sân sau

Những buổi tan trường anh bước vội
Về ngang qua đó ngó loanh quanh
Thấy em dáng nhỏ ngồi hong tóc
Ồ…lạ, tim mình sao đập nhanh

Em cứ vô tư chẳng biết gì!
Cành mai đang trổ nụ xuân thì
Như lòng anh đã xanh mơn lá
Em vẫn vô tình chẳng biết chi!

Thư hồng anh viết đã trao tay
Giấu kín sau trang lá thuộc bài
Sáng sớm lén nhìn qua cửa lớp
Em cười sáng rực cả tương lai

Hai đứa yêu nhau chẳng dám về…
Chung đường, bạn biết thiệt kỳ ghê!
Tình chưa thắm mực anh từ biệt
Nhập ngũ lên đường giữ mảnh quê

Phượng hồng đưa tiễn bước chân ai
Nước mắt em rơi, bóng đổ dài
Có tiếng ve sầu thêm não nuột
Bàn tay, chưa dám nắm bàn tay!

Thấm thoát thoi đưa, em dạy học
Vẫn yêu người lính trẻ phong sương
Thư xanh anh viết, “ sang năm tới..
Áo cưới vu quy, pháo nhuộm đường”

Rồi xuân năm ấy anh về đến
Giữa lúc mọi người đang đón xuân
Trên cỗ quan tài lòe ánh nến
Tim em thắt lại tưởng như ngừng!

Tấm ảnh anh cười rất dễ thương
Ngày vui chưa đến, đã âm, dương
Bàn tay em nắm, bàn tay lạnh
Một thoáng tình đầu quyện khói hương…

Hoa Hướng Dương

Năm 1972, cuộc chiến chưa tàn

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét