Ngỡ ngàng gặp lại người xưa
Năm qua, tháng lại người đưa cơm chiều
Đời tôi sao quá cô liêu
Năm canh thao thức còn nhiều vấn vương
Nhớ thời hò hẹn yêu đương
Ba năm dệt mộng thiên đường cho nhau
Ngày vui ly rượu hồng đào
Đính hôn hai họ chúc nhau duyên nồng
Tưởng đâu nên nghĩa vợ chồng
Nào ngờ phận bạc má hồng ủ ê
Chiến trường cơn sốt lê thê
Trị Thiên vùng dậy lời thề còn vang
Hoa Dù nở giữa mây ngàn
Một cơn gió loạn, ghi hàng “Tiếc Thương”
Máu hồng nhuộm đỏ quê hương
Thẻ bài lạnh lẽo bên đường chờ ai?
Quốc kỳ phủ kín linh hài
Hai hàng nến trắng cắm dài áo quan
Thôi rồi tình đã dở dang
Anh đi trời phủ màu tang lạnh lùng
Khóc ai trong cõi mịt mùng
Khóc ai từ lúc mắt trong nay mờ…
Ngày ngày một bữa cơm chờ
Người đưa tận cửa, hững hờ bước ra
Biết gì sau bức rèm hoa
Người yêu năm cũ, lệ nhòa nhớ thương
Tình cờ một buổi chiều sương
Lá thu tan tác, sân vườn vắng tanh
Chợt nghe tiếng hát của anh
Khơi lên từ khúc tình xanh vọng về
Giật mình như tỉnh như mê
Rõ ràng tiếng ấy của người đưa cơm
Nhận nhau như xác nhận hồn
Mừng mừng, tủi tủi, bồn chồn ruột gan
Chuyện đời anh kể lớp lang
Chuyện người trong cỗ áo quan ngày nào
Ấy là anh bạn chiến hào
Còn anh từ đó trong rào tù binh
Quê hương khói lửa chiến chinh
Bao nhiêu mất mát, bao tình chia phôi
Tay anh mất một cánh rồi
Tôi thì còn lại nửa đôi mắt buồn
Quê người tình cũ còn vương
Hai đời tàn phế tựa nương tháng ngày
Cơm chiều thêm những chén đầy
Tình già ấm lại sau ngày gió mưa…
Hoa Hướng Dương

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét