Có những mùa trăng đã từng ngự trị
Trong lòng tôi từ thuở mới khai sinh
Trăng lã lơi cho trời đất giao tình
Trăng bẽn lẽn ẩn mình sau
kẽ lá
Trăng sáng quá trải lên từng gốc rạ
Ngập đất trời, ngập đến cả hồn tôi
Tiếng suối reo trong tựa tiếng trăng cười!
Như khúc nhạc ru êm đời nhân thế
Thuở ấy tình xanh như chùm bông khế
Lấm tấm tím, hồng trắng tuổi điểm trang
Chân bước đi, lòng chưa chút vội vàng
Vui tuổi nhỏ trong hương tình ruộng rẫy
Theo bóng thời gian trăng về lộng lẫy
Vằng vặc bầu trời, run rẩy hư vô
Áng mây che, trăng huyền ảo, mơ hồ
Hư hay thực tri thần không định rõ!
Tuổi mộng mơ tâm hồn thường bỏ ngõ
Lạc lối tìm về hương bưởi, hương cau
Gió thoảng đưa mùi
hoa sứ ngạt ngào
Đêm thanh tịnh, đêm tan vào cây cỏ
Trăng vẫn sáng trên vùng trời cao đó!
Đẹp tuyệt vời, lơ lửng giữa tầng không
Trăng mênh mông, trôi nhè nhẹ bềnh bồng
Trăng kiều diễm như lòng nàng trinh nữ
Trăng sáng quá, đêm về không muốn ngủ!
Tôi say trăng, thao thức bởi vì trăng
Mắt xa xôi theo dõi bóng chị hằng
Tìm hoan lạc trong tình trăng muôn thuở
Tôi với trăng chắc là duyên với nợ?
Tuổi mười lăm thường tập tễnh làm thơ
Trăng không về nên hồn mãi bơ vơ
Trăng không sáng nên buồn lòng thi sĩ
Tôi với trăng hai bạn đường tri kỷ
Vắng mùa trăng, tình kim chỉ ngẩn ngơ!
Giấy trắng vô tư, mực tím hoen mờ
Ghi rất vội, sợ mùa trăng đáo hạn
Bỏ lại sau lưng làm người tị nạn
Một chuyến tàu đời, chở nặng tình quê
Sóng nước bao la, trăng cũ không về
Đêm bỏ xứ buồn như ngày tận thế!
Cuộc sống tha hương, đoạn đời dâu bể
Mười ngón tay hồng bám rễ thời gian
Mua áo cơm, bán rẻ mảnh trăng vàng
Trăng lẻ bạn nên không thèm về nữa!
Gác úa, lầu mây trăng gầy bên cửa
Sáng dật dờ như nắng úa tàn thu
Trăng cô đơn vây kín bởi sương mù
Trăng hờ hững cùng người thơ năm trước
Sáng lên trăng cho tâm hồn rạo rực
Đẹp mùa trăng tiềm thức dậy yêu thương
Sáng ân tình tràn ngập cả quê hương
Tôi sống mãi những mùa trăng kỷ niệm…
Hoa Hướng Dương
Hoa Hướng Dương
San Jose Thu 1993.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét