Thư viết cho anh lúc nửa đêm
Ngoài trời mưa rớt giọt êm êm
Trong căn nhà vắng, con yên giấc
Nghĩ đến tình đời cay đắng thêm!
Thấm thoát mà đã qua bốn năm
Anh đi dạo ấy lúc đêm rằm
Đình chùa tháng bảy không chiêng trống
Em tiễn người vào cõi xa xăm…
Từ đó quê nhà em đơn độc
Tảo tần, hôm sớm để nuôi con
Nắng mưa liệm kín thân cô phụ
Đời dù bán hết giữ lòng son!
Anh ạ, đời nghèo lại nghèo hơn
Cháo rau em sống cũng qua ngày
Chỉ thương con dại mình không đủ
Áo mặc, cơm no như những ngày…
Bên ấy anh giờ sống ra sao ?
Có còn nghĩ tới mẹ con em
Phồn hoa đô hội đừng sa ngã
Đừng rữa đời trai với rượu mềm
Không khóc mà sao lệ nhạt nhòa
Tình chồng nghĩa vợ tiếng kêu cha
Của đàn con nhỏ dần dần lớn
Cảm thấy tim lòng đau xót xa
Đêm nay nữa là đêm thứ mấy
Đèn mờ không sáng đủ tương lai
Thương người ngã ngựa thân phiêu bạt
Tiếc ngọc hoài hương mộng cũng phai…
Thư viết cho anh cũng khá nhiều
Ngoài trời mưa tạnh gío hiu hiu
Gối chăn không ấm đời cô phụ
Đàn trổi cung sầu
bóng tịch liêu…
Hoa Hướng Dương
Hoa Hướng Dương

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét