Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2019

Cảm Nghĩ Của Nhà Thơ Dương Hụê Anh, Hôi Trường Hôi Thi Đàn Lạc Việt về Hoa Hướng Dương

NT. Dương Huệ Anh - Cát Dương-
Hoa Hướng Dương
                            

VÀI CẢM NGHĨ VỀ HOA HƯỚNG DƯƠNG 

Hướng Dương (nay là Hoa Hướng Dương) mà nhũ danh là Nguyễn Ngọc Minh, một tên tuổi, còn tương đối trẻ, mới xuất hiện ở vùng South Bay hơn 10 năm nay, nhất là từ khi chính thức tham gia hoạt động với Thi Đàn Lạc Việt vào khoảng năm 1994.
Từ ngày ấy, bà liên tục có mặt trong các buổi sinh hoạt văn học của cơ sở cũng như các các hội đoàn bạn- dù khá nặng gánh gia đình và bận mưu sinh.

Trước 1975 vốn là một giáo chức ở vùng Phú Quốc, Dương Đông...nên khi sáng tác, thơ bà cũng chan chứa những hình ảnh, tình cảm trong sáng, êm đềm... yêu thích biển với sông, đồng ruộng, mái trường...như ta gặp trong bài Nhớ Dòng Sông Xưa:

Nầy chị, nầy anh, nầy em bé nhỏ,
Hãy cùng tôi về thăm lại Dương Đông.
Quê hương ta tháng năm đầy sóng gió,
Sóng gọi nước về thành một dòng sông.
.............
Mây trắng bao la, đất trời mở rộng
Chờ ta về thăm lại một mùa hoa.
Gió Bấc, gió Nam, thổi vào lồng lộng
Mơ thấy ai về cuối dẫy mù sa...
.............
Ôi! nhớ quá trời quê hương bát ngát!
Kỷ niệm về như ngàn sóng bủa vây
Nước sông xưa một đời ai tắm mát,
Đúng bên trời tôi khóc tuổi thơ bay...

Với thân phận lưu vong từ năm 1975, bà, cũng như một số đông người khác, khó giữ được nỗi cảm hoài nơi xứ người và da diết nhớ về những hình ảnh xa vợi, thân thương...mà chúng ta có thể  thấy trong bài Dấu Xưa:

Trời Phú Quốc xanh màu hi vọng
Đất  Dương Đông thắm mộng ân tình
Tôi về chiều nắng lung linh
Chân qua chốn cũ nhớ tình năm xưa
Buồn man mác mây đưa theo gió
Cảnh bàng hoàng ngọn cỏ, cành cây
Chập chờn như bóng ai đây
Mông lung nỗi nhớ đong đầy dấu xưa...

Là nữ phái, bà cũng mang nỗi xót xa về nghịch cảnh (mà cả một dân tộc) đã phải đương đầu và vẫn mong ngày trở lại với một quê hương giàu mạnh và đổi mới.

...Con mới lên ba mà đã hỏi
Lời nhẹ nhàng xoáy cõi lương tâm
Đường nào đi tới Việt Nam?

Vì:

Thế hệ trẻ chán chường quên lãng
Sống hững hờ trác táng từng đêm...

Và:

Mười sáu xuân về trên đất khách
Mười sáu lần nghe hồn rách tả tơi

Số mệnh nghiệt ngã tuy thế, chưa chịu buông tha người đàn bà đa sầu đa cảm khi HHD bị mắc chứng khiếm thị; cuộc đời đối với bà từ đó chỉ còn là bóng tối. Nhưng với bản tính kiên cường, bà đã dựa vào nguồn cảm súc dồi dào sẵn có để quên, vươn lên, để sống thật với lòng mình, và trầm lặng theo đuổi con đường đã vạch ra.

Thành quả khá tốt đẹp khi bà tổ chức ra mắt 3CD  thơ của mình, và hôm nay thi tập GỌI HỒN DÂN TỘC và truyện dài QUA BIỂN đã dược in ấn để đánh dấu hoạt động tích cực của bà.

     Đây là một gương sáng và một thành tích đáng ca ngợi (có thể liên tưởng đến trường hợp của nữ y sĩ khiếm thị Jane Poulson (mất năm 2001) ở Canada ở tuổi 49.
trong khi mà thơ văn đang ở trong vận bĩ, khó tìm lại những ngày huy hoàng thủa xa xưa; một cây bút đã than thở gần giống như Tản Đà cách đây gần 70 năm:

Chữ nghĩa văn chương, bán Chợ Trời,
Trong, ngoài, sau, trước...có ai vui?


South Bay, 23/8/2006
THỤY CẦM (Dương Hụê Anh)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét