số phôn : (408) 507 - 3677
PHÚ QUỐC ĐẸP XINH
Phú-Quốc muôn đời vẫn đẹp xinh
Mây cài trên sóng bóng lung linh
Trời cao trong vắt xanh màu nước
Bãi cát vàng mơ gợi ý tình…
Chùa Cao phong cảnh rất nên thơ
Hoa lá đua nhau nở rợp trời
Dốc nhỏ đưa tình lên đỉnh mộng
Nghe hồn lắng đọng tiếng sao rơi
Sao rơi sáng rực cả dòng sông
Sáng tuổi hoa niên sáng cả lòng
Đừng chở tình em ra cửa biển
Để em còn mãi với Dương Đông
Dinh Cậu chiều hôm sợi tóc bay
Em đi trong nắng bóng nghiêng dài
Phất phơ tà áo vờn theo gió
Gió ở đâu về đậu mắt nai?
Gió từ An Thới đến Dương Đông
Gió lướt qua trên vạn cánh hồng
Gió tạt vào rừng mai Cửa Cạn
Hỏi nàng hoa nhỏ có chờ mong?
Nếu biết tình yêu như cánh gió
Làm sao nắm gió được trong tay?
Làm sao nhốt gió vào trong áo?
Để gió suốt đời không thể bay…
Biết thế nên em chẳng dám yêu
Mai kia, mốt nọ, gió xoay chiều
Thổi tung vạt cát bay vào mắt
Là lúc lòng em sẽ khổ nhiều…
Em muốn muôn đời như nước sông
Vô tư êm ả chảy xuôi dòng
Ngoài kia biển lớn nhiều giông gió
Gió bấc, gió nồm, lẫn gió đông…
Thôi nhé hãy về với đại dương
Để làm cánh gió lướt muôn phương
Để em mãi mãi hoài thơ dại
Mãi mãi tuyệt vời như phiến gương…
Hoa Hướng Dương
PHÚ QUỐC QUÊ TÔI
Phú Quốc quê tôi có những gì?
Hàng dương xanh ngát bóng xuân thì
Nhấp nhô sóng gợn xô lên cát
Nở đoá hoa đời mỗi bước đi
Phú Quốc cho tôi sống những ngày
Hồn thơ phơi phới cánh hoa mai
Tung tăng chân sáo vui cùng bạn
Tối đến ê a tiếng học bài
Lá vàng không rụng cũng thu, đông
Tháng tám tròn trăng cộ đèn lồng
Xanh, đỏ, tím, vàng đi giữa phố
Gió lùa đèn cháy còn tay không
Hè về phượng nở tươi màu nắng
Ba tháng bãi trường nhớ quá thôi!
Nhớ con chim nhỏ sân trường vắng
Ngơ ngác nhìn vô lạ chỗ ngồi
Hết năm Tiểu học lên Trung học
Một đoạn đường qua chẳng thấy xa
Bỏ lại thầy cô nơi lớp cũ
Tập làm “Người lớn” thử coi mà!
Áo dài ngượng nghịu bước chân non
Màu trắng trinh nguyên tuổi mộng tròn
Em ướp hương đời trang sách vở
Xin ai đừng để nhạt màu son
Hai giờ toán học, ôi ngán quá!
Vườn ổi, vườn xoài hấp dẫn hơn
Suối Đá, rừng sim mặc sức phá
Chôm chôm chết yểu trái xanh dờn…
Chùa Cao rượt đuổi từng tam cấp
Cả bọn thở hì…mệt đứt hơi…
Phong cảnh mùa xuân hoa nở thắm
Mênh mông biển nước, đẹp quá “chời!”
Hải đảo còn đâu những tháng ngày
Tuổi vừa mới lớn đợi chờ ai
Chiều ra Dinh Cậu hình như để…
Ngắm trộm “Nàng Tiên” mái tóc dài
Buổi tối qua Cồn coi gỡ cá
Lung linh mờ ảo dãy đèn hoa
Các cô ngồi đợi ghe vào bến
Mặc sức mà trêu chọc gái nhà
Em nào em nấy vui như Tết
Miệng nói, môi cười rất dễ thương
Thoăn thoắt bàn tay căng ổ lưới
Mượn vành nón lá đứng che sương
Dương Đông, Cửa Cạn chứa chan tình
Nhớ mãi trong đời ghẹ Hàm Ninh
Năm ngả ra vào nơi thị trấn
Ai về An Thới nhớ hồi kinh.
Quê tôi Tết đến “dzui hung lắm!”
Pháo nổ tưng bừng, trống múa lân
Cá cọp bầu cua bày ngập phố
Cờ vàng lộng gió đón mùa xuân
Lễ Hội Xô Giàn ngày tháng bảy
Đình thần ông Bổn trước Sùng Hưng
Bánh qui, bánh nếp sao ngon quá
Con nít nhào vô chụp chẳng ngừng…
Quê nhà chữ nghĩa cũng lênh đênh
Văn hóa tiền nhân vượt thác ghềnh
“Xà lãng, xà beng rồi xà lột”
“Cù” Hên đi lại một “mình ên”
Ai về Phú Quốc cho tôi nhắn
Đã thấy “mờ mờ Dinh Cậu” chưa?
Ghé quán Cù Đe…tràn giọt đắng
Ngậm ngùi câu nói “có liền” xưa!
Mai về chẳng thấy bóng dừa cao
Chẳng thấy vườn tiêu lẫn vườn đào
Khách lạ vung tiền mua đất đảo
Thơ sầu rụng xuống mấy vần đau…
Quê cũ mình tôi lạc dấu hài
Gom tình về giữ mãi trong tay
Đường khuya một bóng ai tri kỷ
Thiên địa man man tiếng thở dài!
Tháng ngày bình dị đã trôi xa
Phú quốc bây giờ của “Người ta”
Mai mỉa làm sao từ ngữ mới
“Tắm tiên, tắm tục” thẹn quê nhà!
Bài thơ nhắc lại thời hoa mộng
Phú Quốc bây giờ có còn không?
Lối cũ, đường xưa sao lạ quá!
Cho tôi sống lại giấc mơ hồng…
Hoa Hướng Dương
Cô
Gái Dương Đông
Em, cô gái Dương Đông có má hồng môi thắm
Mắt ươm tình thích ngắm sóng biển khơi
Anh. trai lưu linh trôi giạt bốn phương trời
Đến Phú Quốc mong kết duyên tình chồng vợ
Xin nói trước để anh đừng bỡ ngỡ
Quê hương em có nhiều thứ đặc trưng
Nước mắm ngon, tiêu chín, trái sim rừng
Ghẹ Hàm Ninh, nấm tràm tươi, khô thiều, khô mực
Con gái Dương Đông rất nhiệt tình và thành thực
Thương ai rồi như bánh mứt đầu năm
Dù ngoài kia mùa biển động ầm ầm
Hải đảo em, chốn bình yên mời anh trú ngụ
Ở đây lâu anh sẽ làm đảo chủ
Còn em cũng sẽ là Chúa đảo phu nhân
Chung quanh ta, có nhiều cô gái cá cởi trần
Nên cấm anh không được một lần nhìn, ngắm…
Hoa Hướng Dương Cảm tác
Cháu Nội Yến Mi
“Tiếng cười có một không hai
Càng nghe, Càng thích , đố ai không cười”
Bà thương cháu nhất trên đời
Bàn tay bé xíu gọi mời nụ hôn
Mắt tròn đen láy tinh khôn
Miệng cười xinh xắn mê hồn người ta
Cháu ngoan, cháu của ông bà
Giọng nói thỏ thẻ cả nhà đều vui
Đầy tháng rồi tới thôi nôi
Học đi, học nói, học ngồi, học chơi
Từ khi cháu bước vào đời
Niềm vui lan tỏa, mọi người thương yêu
Cô, dì , chú, bác cưng chìu
Dòng họ nội ngoại thảy đều quan tâm
Tiếng cười ấn tượng trăm năm
Mỗi khi nghe thấy dư âm còn hoài
Cháu là cành én ban mai
Chở mùa xuân tới , tương lai rạng ngời
Gương mặt bầu bĩnh vui tươi
Dáng thì lốc chốc, chạy chơi suốt ngày
Rượt canh theo cháu mệt nhoài
Chỉ sợ cháu té, u hoài tâm cang
Tuổi già mới có cháu ngoan
Ai đem đổi chát, bạc vàng cũng không
Thích ôm cháu mãi trong lòng
Mân mê da thịt, ẵm bồng càng vui
Lắm khi thoáng chút ngậm ngùi
Không nhìn được cháu bồi hồi, đớn đau
Lời nầy để lại mai sau
Yến Mi cháu nội ngày nào bé con!
Nếu mai Nội đã không còn
Đây là kỷ niệm vàng son một thời….
Viết cho cháu nội gái đầu tiên Trương Yến Mi Amelia
tháng 08 năm 2020 lúc cháu vừa tròn 20 tháng tuổi .
Bà Nội Hoa Hướng Duơng lưu bút..
Nhớ Dòng Sông Xưa
Này chị, này anh, này em bé nhỏ
Hãy cùng tôi về thăm lại Dương Đông
Quê hương ta tháng năm đầy sóng gió
Sóng gọi nước về thành một dòng sông
Dòng sông buồn chảy miên man ra biển
Chuổi miệt mài như kiếp kẻ lưu vong
Nắng Ca-li chưa phai màu lưu luyến
Sóng muộn phiền rung nhẹ phiến long đong
Mây trắng bao la, đất trời mở rộng
Chờ ta về thắm lại một mùa hoa
Gió bấc, gió nam thổi vào lồng lộng
Mơ thấy ai về cuối dãy mù sa …
Giờ nầy chắc mẹ già đang nấu bánh
Nấu cho nhừ những mẩu bánh quê hương
Đứa em nhỏ ra đầu sông chờ gánh
Nước sông buồn pha rửa những nhớ thương
Người bạn cũ có còn đi vào núi
Chặt nhánh mai rừng chuẩn bị đón xuân
Đêm ba mươi cố ngăn dòng lệ tủi
Mưa ngoài trời hay nước mắt rưng rưng
Còn đâu nữa hỡi mùa xuân con gái?
Rất nồng nàn trong màu áo mới may
Buổi sáng đầu năm đi chùa lễ Phật
Mơ ước ươm vàng trên những ngón tay…
Ôi nhớ quá trời quê hương bát ngát
Kỷ niệm về như nghìn sóng bủa vây
Nước sông xưa một đời ai tắm mát
Đứng bên trời, tôi khóc tuổi thơ bay….
Hoa Hướng Dương
Tình Yêu Bóng Mây
Một ngày trong đời ta
Nước mắt đẫm chan hòa
Ta khóc ngất từng cơn
Sầu dâng dâng bao la
Cây xanh vừa trút lá
Gió thổi đưa lá đi
Từng chiếc lá héo hắt
Từng dòng thơ lạnh lùng
Ta trở về nguyên thủy
Ngày hai đứa yêu nhau
Tình buồn nhưng tình đẹp
Hoa buồn nhưng tươi màu
Lời ai vừa mới nói
Giả dối hay chân tình
Làm sao tôi biết được?
Lạnh giá hồn băng trinh
Còn lời thề trăng nước
Còn hẹn ước mai sau
Còn má thắm môi đào
Là còn những niềm đau đau
Thôi thì ta cứ để
Cuộc tình thật tự nhiên
Trôi về đâu cứ mặc
Như những đám mây hiền..
Dù ngày mai gió bão
Mây vẫn hoài linh đinh
Tình nào không điên đảo
Đâu chỉ riêng chúng mình
Đêm vẫn dài vô tận
Ta chờ một vầng hồng
Ngày ơi, ngày hãy đến!
Đêm vẫn còn mênh mông
Ta về qua ngõ tối
Văng vẳng tiếng cầu kinh
Tình lên cơn hấp hối
Ta đào mộ chôn mình…
Tình yêu là thế đấy
Cay đắng và ngọt ngào
Ba chìm rồi bảy nổi
Cuối cùng cũng lao đao
Tình yêu như bóng mây
Bay hoài trong trời rộng
Tình theo cơn gió lộng
Đưa về nơi chốn nào?
Tình đã quá xanh xao
Tình trở màu quan tái
Tình luôn luôn khờ dại
Cho những kẻ còn yêu…
Hoa Hướng Dương
Hình Anh Gia Đình
Quốc Bảo-Hoa Hướng Dương-TràMi-Quốc Dzuân-Thế Vũ Trương Thế Hương (Cát Dương) - Hoa Hướng Dương





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét