Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2020

Thuở Nào Của Biển


 
Thu Nào Ca Bin

Ta đã ra khơi trong  mùa biển động
Dù phong ba, bão tố vẫn coi không
Dưới chân ta, ngàn cơn sóng cuồng điên
Ta chiến sĩ, máu bừng lên lẽ sống!

*   *   *
Anh đóng quân nơi Cà Mau, Chương Thiện
Đồng Tháp Mười trăm kinh lạch quanh cong
Tôi ở Vỉnh Long, Cần Thơ, Sa Đéc
Đêm giang hành trên sông nước mênh mông
Quê ta đó, đất trời xanh dịu nhẹ
Một vừng trăng vằng vặc giữa thinh không
Tiếng rẽ nước như lời ru của Mẹ
Theo con tàu canh giữ những dòng sông
Anh từ  Năm Căn, phố buồn, quận lẻ
Ngày hành quân trên tốc đỉnh nguy nan
Tôi neo tàu giữa dòng sông yểm trợ
Pháo đạn liên hồi, xé nát không gian…
Rồi những đêm hải hành trên biển sóng
Nhìn bờ xa lồng lộng gió mùa sang
Quảng Trị, Thừa Thiên, cửa Hàn Đà Nẳng
Nhớ Hoàng Sa mờ khuất khói sương tan …
Anh Cửa Việt, Duyên đoàn đầu chiến-tuyến
Đêm ngăn thù trong gió lạnh mùa mưa
Thôn xóm an bình, giấc ngủ say sưa …
Anh đứng gác, lòng anh đầy nhân ái
Tôi ở trên cao đỉnh Đài Kiểm Báo
Suốt tháng năm dài mờ mịt mây che
Ngày như đêm theo dõi những tàu ghe
Bờ lãnh hải trên bốn vùng biển mẹ
Tôi gặp anh nơi Giang Đoàn Thủy Bộ
Vẫn hiên ngang hào khí thuở xa nào
Áo thư sinh thay áo chiến ba lô
Đời ngang dọc, ít khi vui hội ngộ
Anh bên tôi những đêm nằm chiến đỉnh
Ngắm trời sao, róc rách nước Long Giang
Anh kể tôi nghe, chuyện tình dang dở
Tôi ngậm ngùi, chinh chiến mãi ly tan ...
Anh ở Mỷ Tho, Đồng Tâm một thuở
Về Long  Xuyên, qua Hồng Ngự,Tân Châu
Những địa danh thơm hương lúa mỡ mầu
Tình chiến hữu đậm đà pha sắc máu!...
Rồi một dạo anh đổi về Rạch Sỏi
Bờ Kiên Giang xanh biếc bóng dừa soi
Tôi lặng lẽ ra vùng trời hải đảo
Phú Quốc xa mờ sóng vỗ mù khơi…

Anh hiên ngang vượt trùng dương bão tố
Chiến hạm oai hùng trực chỉ Trường Sa
Anh dựng bia đề “Việt Nam Lãnh Thổ”
Cờ Vàng bay phất phới đất Ông Cha.

*   *   *
Nhưng một hôm Hoàng Sa bừng dậy sóng
Bọn giặc Tàu ngang ngược mộng xâm lăng
Anh dũng mãnh đánh tan quân cuồng vọng
Dù hy sinh danh tiếng mãi ngàn năm!

Hoàng Sa ơi! Xa mờ nơi hải đảo
Ta căm hờn nhìn giặc chiếm quê hương
Ba mươi chín năm sầu dâng Đất Tổ
Biển ngậm ngùi, sông núi cũng tang thương!

Rồi sẽ một ngày toàn dân phẫn nộ
Đánh đuổi bạo tàn lấy lại quê hương!

Cát Dương




  Biển Đời


 

Những em bé quanh tôi
Chân không, tròn đôi mắt
Nụ cười tươi trên môi
Hồn nhiên và liến thoắng

Em hỏi tôi đâu lại ?
-  Tàu anh từ xa đến
Thả neo ngoài bờ kia
Em vỗ tay reo lên :


 -  Ồ, mấy anh Hải Quân
Mấy tháng rồi không ghé…

Những ánh mắt bâng khuâng
Những đôi chân nhỏ dại
Trong làn da đen chai
In nỗi buồn tương lai…

Những bàn tay khô cằn
Che đôi mắt lem nhem
Của cha già cay đắng
Đời đâu có gì thêm…?

Căn nhà tranh xiêu vẹo
Chiếc ghe nhỏ mỏng manh
Biển khơi đầy sóng gió
Đời cha không màu xanh…

Mẹ già tóc bạc phơ
Thằng con lên mười tám
Chưa biết đọc  i  tờ …
Dãi dầu da vàng nám

Một khu vườn đơn sơ
Những cành cây không lớn
Những trái non èo uộc
Mẹ biết làm sao hơn…

Tôi cho em hộp kẹo
Tặng cha già cây thuốc
Quân Tiếp Vụ mang theo
Mắt cha đầy hạnh phúc

Xin tặng mẹ chăn bông
Thịt cá còn nguyên lon
Tuy áo quần hơi rộng
Nhưng ấm áp mùa đông

Mẹ mếu máo nghẹn ngào
Con Hải Quân đâu đến
Còn đến nữa hay không?
-  Vâng, con đến…con đến …

Cù lao đầy sương lạnh
Biển chiều nay gợn sóng
Tàu nhổ neo hải hành
Những mắt buồn... chờ mong…

Cát Dương
Bài thơ thời chinh chiến ( HQ 06 - Cù Lao Chàm Đà Nẳng 1967)







Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét