Thứ Tư, 8 tháng 4, 2020

TÌNH EM






                                    Tình Em

Em xỏa tóc, nghiêng nghiêng vành nón lá
Mắt thẹn thùng,che nửa cánh môi xinh...
Mười ngón tay tiên bao lần em đã
Ru đời anh trong giấc mộng diễm tình....

* * *


Em ghét lắm những chàng trai lính biển
Đời hải hồ, trôi giạt bến bờ xa
Nói yêu em, trong những lần đưa tiễn
Còn nhớ gì? khi mỗi bến tàu qua...

Em đâu biết, bến đời muôn vạn nẻo
Nhưng bến tình, xin chọn một em thôi!
Tàu ra khơi gió trùng dương lạnh lẽo...
Mơ quay về bến cũ của riêng tôi.

Em ghét lắm, những nơi tàu anh ghé
Nào Vĩnh Long, Sa Đéc, đến Cần Thơ
Anh lẩn thẩn, theo “người ta” lặng lẽ
Mắt đưa tình, môi tán chuyện vu vơ...

Em không thích, anh đi hoài, đi mãi
Nay Long Xuyên, mai Hồng Ngự, Tân Châu
Nơi anh đến, bao nhiêu nàng con gái
Anh say tình trong khóe mắt đêm sâu ...

Em đâu biết, đời trai thời chinh chiến
Đối mặt thù, cái chết nhẹ như bông
Bạn anh đó, hôm qua còn vang tiếng…
Mà chiều nay, ngã xuống giữa dòng sông!

Em ghét lắm, Bến Tre tàu anh đến
Anh đi bờ, dạo phố, không có em!
Đừng làm bộ, để “người ta” thương mến
Đến cổng trường, rồi hò hẹn quán kem !..

Nghĩ đến đây, tim em nghe nhói buốt
Ghét anh nhiều, đời lính thủy chong chanh..
Anh đừng mơ những mối tình bèo bọt…
Em mới là “Hoàng Hậu” của riêng anh!

Anh đâu biết, Sàigòn em cô quạnh
Ngày lang thang trên phố một mình em
Bến Bạch Đằng, chiều nay hồn hoang lạnh
Bước chân buồn, lặng lẽ ngắm sao đêm

Đừng khóc em, tình ta đâu sánh được
Tình quê hương đất nước lớn hơn nhiều
Anh đâu thể làm người trai bạc nhược
Quẩn quanh hoài trong uỷ mị tình yêu

Anh phải sống như kình ngư biển cả
Đời vẫy vùng trên những ngọn sóng cao
Chí nam nhi bao lần tàu nghiêng ngả
Giữa trùng khơi, biển động sóng ba đào

Tha anh đó, em yêu đời thủy thủ
Em sẽ là biển cả hát ru anh
Là hải đăng dẫn anh về bến cũ
Em vui mừng, giọt nước mắt long lanh…

CÁT DƯƠNG

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét