Người
về chắc có qua sông nhỏ?
Ta chưa
về gởi trọ bàn chân
Quê hương
tiếng gọi vô chừng
Nửa
đêm thức giấc
nghe từng
nhịp đau
Ngoài sông vắng
lao xao tiếng
sóng
Gành đá buồn hoài vọng cố
nhân
Ngậm
ngùi
trơ bóng hải đăng
Cồn
cao, bãi thấp
mấy lần bể dâu!
Đời
lưu lạc sầu treo đỉnh
nhớ
Đong
đưa hoài tình lỡ trăm năm
Đêm xanh rụng xuống âm thầm
Mượn
hồn Trang Tử về thăm
quê
nhà
Đất
mẹ hỡi, bóng tà sắp khuất
Mà lòng con thao thức, đầy
vơi…
Quê hương
là
cả phần đời
Từ
lâu
con sống như người mộng
du
Bước
hụt hẫng cõi mù vạn cổ
Cánh thiên thần
gãy
đổ đường bay
Gởi
tình
về cuối sông mây
Qua vùng ký ức,
ngập đầy ánh sao
Lung linh sáng, ngọt ngào tuổi
nhỏ
Nắng
trưa hè, ngọn cỏ, bờ
lau
Lằn
roi mới đó quên đau
Lén cùng đám bạn, bơi ào qua sông
Ôi… kỷ
niệm như dòng nước chảy
Nước
sông
buồn trôi mãi về đâu?
Thời
gian nếu
có
nhiệm mầu
Cúi xin rửa
hộ vết sầu ly hương…
Hoa Hướng
Dương

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét