Lặng lẽ vô tình như sợi tóc
Hững hờ lần lượt những ra đi
Tóc non chớm mọc, tóc kia rụng
Chưa nhuốm mùi đời đã biệt ly
Tóc rơi rải rác trên nền thảm
Tóc rớt đâu đây cạnh góc nhà
Tóc kết tình tơ trên gối nệm
Thương người nhặt tóc hát bi ca
Hơn nửa đời người tóc bỗng rụng
Sợi dài, sợi ngắn, sợi so le
Đếm bao nhiêu sợi còn lưu lại
Bằng cả chân tình tôi vuốt ve
Nắm trọn trong tay mớ tóc sầu
Hỏi rằng tóc nọ sẽ về đâu?
Thế gian trắc ẩn niềm ly biệt
Bất quá trăm năm cũng bạc đầu
Đời người ví tựa như đời tóc
Mai mốt rồi đây cũng trở về
Tất cả vô thường nơi cõi tạm
Khuyên ai hãy sớm tỉnh cơn mê..
Tiếc nuối làm gì ba sợi tóc
Thản nhiên cứ rụng chẳng buồn, vui
Tóc nay giã biệt, tóc kia mọc
Thân xác rồi đây có lúc vùi...
Hoa
Hướng Dương

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét