Thứ Ba, 24 tháng 12, 2019

LỜI MẸ VIỆT NAM


                         

Nếu anh hỏi tôi :
Chị có về khi đất nước yên vui  ?
Môi run run mang âm hưởng ngậm ngùi
Tôi khẻ nói : Vâng đó là ước mơ hơn nửa đời lưu lạc
Ngày vượt biên tóc còn xanh nay đầu chớm bạc
Lăn lóc xứ người manh áo bát cơm
Tiếp tay chồng dạy dỗ bốn đứa con
Mong con lớn sẽ thành người hữu ích
Đứa con cả nếu đổ qua trường thuốc
Tôi dắt cháu về vá lại vết thương
Và trị liệu những tâm hồn đau khổ
Đứa con kế nếu đổ xong bằng kiến trúc
Cháu cũng phải về xây dựng lại quê hương
Đem đôi tay phá vỡ hết nông trường
Rồi dựng lại bao ngôi trường cho trẻ
Từ lúc nước non thân đầy mụn ghẻ
Lỡ loét khắp người từ Bắc tới Nam
Bám sát thịt da, vi khuẩn nẩy mầm
Rồi bộc phát ung thư ai cũng sợ
Cây không xanh  hoa thì chưa kịp nở
Vội uá tàn trong biến loạn thời gian
Trái không thơm, đồng lúa thiếu bông vàng
Gây đói khổ cho triệu người dân việt
Anh có biết nhưng tôi thì đã biết
Nên dọn sẵn đường cho đứa thứ ba
Học nghề nào thì cũng phải dẹp qua
Duy một thứ là vun phân bón đất
Lới giáo thị… phải cứu nguy Tổ-Quốc
Đem sức mình ra trải khắp Việt –Nam
Từ phố phường, thành thị tới nông thôn
Gieo mầm sống cho muôn loài cây trái
Lúa sẽ phì nhiêu trong mùa gặt hái
Trái cũng ôm cành trĩu nặng tình quê
Đời chỉ tạm vui… bao nỗi ê chề
Đời cần lắm một người phu “quét rác"
Tôi sẽ biết anh nhìn qua ánh mắt
Tự hỏi với lòng giờ đất nước bình yên
Sao bổng dưng cần đến kẻ quét đường ?
Để tôi giải thích rồi anh sẽ hiểu
Chỉ vào đứa con thân hình nhỏ xíu
Thưa anh rằng, đứa bé nhất của tôi
Nuôi ân tình từ lúc cháu nằm nôi
Mai con lớn phải hành nghề  “quét rác”
Sau trận “ Hồ xâm"cảnh đời đổ nát
Tôi mang cháu về, dọn sạch những đường quê
Rác rưởi tanh hôi, ruồi muổi  bên lề
Vung chổi nhỏ, thành ra đường hoa mộng
Từ nơi hang cùng đến vùng biển rộng
Từ cánh đồng bằng đến tận cao nguyên
Con phải đi, đi khắp hết ba miền
Thâu nhặt lại những ân tình vụn vỡ
Rửa sạch khổ đau, máu hồng tuôn đổ
Ôi, nồng nàn dòng máu thắm Việt Nam
Lau cho khô những gịot lệ hờn căm
Quét cho sạch loài sinh trùng dơ dáy..
Hỡi những đứa con yêu
Hãy về đây điểm trang đời của mẹ
Tính tuổi trời đã hơn bốn ngàn năm
Da cháy đen vì vết lửa nội xâm
Muôn vết thẹo, thân ghim đầy dấu đạn
Ta thương ta máu tim lòng sắp cạn
Con về đây hàn gắn nỗi bi thương
Vung chổi Thần quét sạch những con đường
Xây dựng lại tình quê hương đổ nát
Trải mộng cho đời hoa tình thơm ngát
Thắp ngọn nến hồng soi sáng Việt-Nam
Xiết tay nhau vì tình nghiã anh em
Tô điểm lại hình hài người Mẹ Việt…/.

Hoa Hướng Dương

Xót xa cho Mẹ Việt-Nam và Đồng Bào ruột thịt

Viết vào thập niên  1990 )

















Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét