Tôi là
người tỵ nạn
Viết
những vần thơ đen
Nhưng
chữ nghĩa không hèn
Cho
người mất nước đọc
Thơ tôi
nằm lăn lóc
Trằn
trọc suốt canh trường
Từng
cọng gầy trơ xương
Mang
nỗi hờn vong quốc
Thơ tôi
là sợi tóc
Bay
lộng trong trời buồn
Nhìn
xuống thấy quê hương
Đau nỗi
đau dân tộc
Thơ tôi
là sợi tóc
Nuôi
bằng máu Việt Nam
Chảy
suốt bốn nghìn năm
Nấu
nung lòng ái quốc
Thơ
không bao giờ mất
Tóc
không bao giờ tan
Dẫu nằm
dưới suối ngàn
Tóc,
thơ luôn hùng tráng
Thơ là
vầng trăng sáng
Soi tỏ
bước ai đi
Tuổi
trẻ ước mơ gì?
Có
nhiều như sợi tóc?
Dù ngày
mưa ngập đất
Dù gió
bão cuồng phong
Dù sấm sét
ầm ầm
Thơ tôi
vẫn bất khuất
Nầy anh
Nam, chị Bắc!
Hãy nối
kết niềm tin
Gương
sáng tự trau mình
Cùng
đứng lên tranh đấu
Thơ tôi
từ bóng tối
Vượt
qua khỏi đêm đen
Thắp
sáng những ngọn đèn
Soi
lương tâm nhân loại
Từ bút
cùn mòn mỏi
Từ nét
chữ nghiêng nghiêng
Như
bóng dáng mẹ hiền
Chờ con
hồn hoang dại
Gió
chiều vừa thổi lại
Tóc
trắng mẹ bay bay
Phủ lên
trọn hình hài
Nước
Việt Nam tang tóc!
Thơ tôi
ngồi bật khóc
Chữ
nghĩa bỗng lạnh căm
Ai dòng
máu Tiên Rồng
Hãy mau
mau cứu bước …
Hoa Hướng
Dương
San
Jose, California USA.
Viết
cho tháng Tư đen.
Sau 31
năm mất nước.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét